Kage sentai Warrior - Fiction

    Share

    IceBunny
    Member


    Posts : 8
    Join date : 2011-02-04
    Birthday : 1996-12-12
    Age : 19
    Location : Hà Nội
    Points : 106900

    Kage sentai Warrior - Fiction

    Post by IceBunny on Mon 07 Feb 2011, 19:39

    Theo lời của Beelzebub nên move cái phần fic qua đây. Phần profile trước xem ở: http://herovn.taro.tv/t766-topic

    Chú ý lại: - Kage có nghĩa là cái bóng, Warrior là chiến binh. Cái tên này có nghĩa là những chiến binh lặng lẽ như cái bóng, đừng dịch thành chiến đội cái bóng Warrior nhé
    - Bối cảnh ở Nhật Bản nhưng hạn chế tối đa việc sử dụng tiếng Nhật, thay vào đó là tiếng Việt
    - Hình ảnh không có một phần là do khả năng vẽ hạn chế, một phần vì không tìm được hình ảnh thích hợp
    Ok, nói nhảm nhiều quá, giờ vào phần chính.

    ************

    Khi bóng đêm bao trùm thế giới này…

    Khi dục vọng của con người đặt lên trên cả khát khao bảo vệ người khác…

    Linh hồn đáng thương cùng với sức mạnh của quỷ sẽ hòa làm một…

    Quỷ Vương thức tỉnh, điều khiển ma thuật đen tối, khơi dậy hận thù và xấu xa…

    Nhưng…

    Đâu đó quanh đây, có một viên ngọc trắng vẫn đang tỏa sáng. Nó kêu gọi lòng dũng cảm, trí tuệ, sự thấu hiểu, trung thành và tình yêu trên khắp thế gian…

    Trận chiến hàng trăm năm trước tưởng như đã kết thúc, giờ đây lại một lần nữa tiếp diễn…

    Gặp gỡ người quen cũ…

    Tiếp nhận cuộc sống mới…

    Người thắng, kẻ thua, đã không còn quan trọng…

    Điều quan trọng nhất...

    Chỉ có thể do mỗi người tự cảm nhận mà thôi.

    Chap 0: Khởi nguồn


    - Quỷ vương vạn tuế! Quỷ vương muôn năm!

    Tiếng tung hô vang khắp mọi nơi. Đủ mọi loại quỷ, từ những con hình thành từ vũng bùn, ống nước, cống ngầm, cho tới những con cao cấp tôi luyện trong nước sông địa ngục. Từ con quỷ cao hơn trăm thước tới nỗi không nhìn được hết chân, cho đến con quỷ đang ngồi trên một cái mắt ruồi. Tất cả chúng đều đứng ở đây, một nơi âm u lạnh lẽo nhất thế gian, nơi mà ánh lửa đỏ không thể nào cháy lên được, mà chỉ có ánh lửa xanh đến từ địa ngục mới có thể tỏa sáng. Chúng ở đây, không nhằm mục đích nào khác là đón chào vị vương mới lên, chờ đợi sự thống trị để một lần nữa được gieo rắc vào con người nỗi sợ hãi, khai thác bóng tối nơi mỗi người, giống như một trò tiêu khiển.

    Quỷ Vương bước vào. Cái bóng cùng với sức mạnh đen tỏa ra từ cơ thể hắn khiến cho mọi con quỷ khác đều vội vã câm lặng và thối lui. Khắp người hắn bị bao phủ bởi những chiếc đầu lâu đủ mọi biểu cảm, đau khổ, giận dữ, uất hận, lo sợ, chết chóc…Cái đầu rồng từ sau lưng hắn chỉ khẽ gầm gừ, các con quỷ yếu bóng vía đã mất cả hồn lẫn xác. Hắn giắt trên người một thanh đao đen ngòm, với những viền cưa chạy dọc khắp thân đao, loại đao mà chỉ cần một nhát cũng có thể khiến kẻ xấu số, hoặc mất đi một vài cơ quan trong nội tạng, hoặc lập tức bị chiêu dụ về địa ngục.

    Theo sau hắn là một nhân vật thật lạ. Một ma nữ trong chiếc áo trắng mỏng tanh, thoắt ẩn thoắt hiện. Khuôn mặt của nàng ta không hề bị biến chất, không bị thay đổi như những con quỷ khác, vẫn có nét của một người thường. Những con quỷ háo sắc thấy nàng thì thèm nhỏ dãi, nhưng nàng ta chỉ cần liếc mắt một cái, con quỷ đó lập tức tan ra thành cát bụi. Xem ra ma nữ này cũng không tầm thường chút nào.

    Chisiki đã đứng chờ từ lâu. Hắn nhanh chóng mời Quỷ Vương lên ngồi trên chiếc ghế quỷ đen đặt ở bục cao nhất trong phòng. Hắn còn kính cẩn mời ma nữ kia lên cùng. Những con quỷ khác chỉ dám đứng nhìn Chisiki từ xa. Hắn, trong lốt của một con rùa già, lại làm được những việc mà ngay cả quỷ cấp cao cũng chưa dám nghĩ tới, chưa nói tới làm. Hắn không những sử dụng thông thạo phép thuật đen, thuộc làu cả những câu chú khó nhất, mà hắn còn là thiên tài trong việc chế thuốc. Sử dụng máu của hơn hai trăm con quỷ Joshi mới hình thành và máu của năm mươi đứa trẻ sơ sinh mỗi năm để hồi sinh Quỷ Vương Kurai, chỉ có hắn mới có thể tàn nhẫn đến thế!

    - Tất cả hãy nghe ta nói đây!

    Giọng của Kurai cất lên khiến tất thảy đều run sợ. Hắn nói tuy nhỏ nhưng chất giọng trầm đục mang theo cái khí ám nơi địa ngục, khiến cho âm vang của nó tăng lên gấp sáu, bảy lần.

    - Từ hôm nay, ta là người thống trị tất cả bóng đêm. Tất nhiên, trong đó bao gồm cả các ngươi nữa. Ta sẽ đưa các ngươi đến thế giới con người qua cánh cửa của quỷ địa ngục!

    - Kính thưa Quỷ Vương! – Một tên quỷ già nua cất tiếng – Thứ lỗi cho quỷ già nhiều chuyện, nhưng không phải cánh cổng của quỷ đã bị khóa chặt bởi các tử thần hay sao?

    - Đó là quá khứ của hàng trăm năm trước! Giờ đây cùng với sự giúp đỡ của Chisiki, ta đã thành công mở cánh cổng. Trừ phi ta không còn ở chốn âm u này nữa, bằng không, cánh cổng sẽ không bao giờ bị đóng lại!

    Một con quỷ khác cũng lên tiếng, nhưng chất giọng đã đổi sang nghi ngờ

    - Tôi không có ý xúc phạm ngài, thưa Quỷ Vương, nhưng không phải ngài đã từng bị đánh bại một lần đó sao? Làm sao chúng thần có thể…

    Con quỷ còn chưa kịp dứt lời, một tia đen đã xuyên qua người hắn. Quỷ Vương nhanh như chớp dùng cái đầu lâu trên người mình để tiễn hắn về cát bụi. Sau khi tất thảy đều đã im lặng, hắn chậm rãi nói

    - Bọn chiến binh chỉ dựa vào một phút ta sơ suất để xông vào áp chế ta. Nhưng khả năng của bọn chúng cũng chỉ đủ để phong ấn ta lại mà thôi. Giờ đây, chúng đã đến nơi nào của địa phủ, ta cũng không quan tâm nữa, bởi sớm muộn cũng sẽ có ít nhất một đứa biến thành quỷ! Bây giờ, ta đã quay lại với đầy đủ sức mạnh, các ngươi nói chiến thắng sẽ thuộc về ai?
    Câu nói cuối cùng được đẩy cao đến đỉnh điểm. Tất cả lũ quỷ tung hô: “Quỷ Vương vô địch! Quỷ Vương muôn năm!”

    ***********

    Đêm đang lên.

    Một đêm trăng tròn

    Dù mây đen kéo đến, dù bóng tối tới gần, vầng trăng vẫn ngẩng mặt kiêu hãnh, ánh trăng mong manh yếu ớt nhưng vẫn đủ để chiếu sáng tới đây…

    Khởi nguồn của sự hi vọng

    Trong một hang động tối tăm…

    Khi ánh lửa bập bùng chưa tắt, khi dòng suối còn chưa ngừng chảy, sấm chớp trên trời còn lóe sáng, đất còn rung chuyển, gió còn thổi thì sự sống còn tồn tại

    Giữa căn phòng, một cỗ quan tài khẽ chuyển động. Nó rung chuyển liên hồi. Cỗ quan tài lắc lư, lắc lư rồi rơi xuống nền đá

    Vỡ nát?

    Nhưng không…

    Bên trong cái vỏ bọc gỗ là một khối băng lớn.

    Ánh trăng cũng vừa kịp chiếu tới nơi. Hình như trăng cũng đang chờ đợi

    Khối băng tan chảy. Tan chảy trong ánh sáng của mặt trăng.

    Một bàn tay

    Một bàn chân

    Một cái đầu

    Một con người từ từ hình thành trong khối băng đó

    - Đây là?

    Một cô gái, đúng hơn là một cô bé. Trong chiếc áo trắng muốt, trong khối băng đang tan chảy, trong cái lạnh lẽo của hang động

    - Vậy là…đã tới lúc rồi.

    Cô bé lặng lẽ đứng dậy. Chiếc vòng bạc trên bàn tay cô tỏa sáng. Ánh sáng của nó làm cho cả hang đá bỗng chốc như được hồi sinh.

    Nhưng tệ hơn là ánh sáng đó còn xuyên qua cả chiếc gương đen, nơi mà Kurai đang cùng với lũ thuộc hạ xem xét.

    - Đó là viên ngọc trắng. Lời tiên tri đã trở thành sự thật.

    Ma nữ đứng bên cạnh Kurai nhẹ nhàng trả lời. Hắn cau mày, những chiếc đầu lâu thức tỉnh, hát lên một bài ca ma quái.

    - Ta sẽ không để cho nó trở thành sự thật! Dù nó là cái gì đi chăng nữa, mau phái người đi triệt hạ cho ta!

    Một lần nữa...

    Cuộc chiến đã bắt đầu…



    Last edited by IceBunny on Wed 16 May 2012, 20:31; edited 2 times in total

    IceBunny
    Member


    Posts : 8
    Join date : 2011-02-04
    Birthday : 1996-12-12
    Age : 19
    Location : Hà Nội
    Points : 106900

    Re: Kage sentai Warrior - Fiction

    Post by IceBunny on Fri 11 Feb 2011, 17:43

    Chap 1: Gặp gỡ nữ chiến binh


    Một ngày chủ nhật đẹp trời.

    Hôm nay trời thật tuyệt, có nắng nhưng không khí không hề oi bức một chút nào. Khi nắng bắt đầu chiếu lên mọi vật cũng là lúc Migota ra khỏi nhà. Trời đẹp thì tâm trạng cũng thật tốt.

    Nhưng không biết mắt mũi để đâu mà...

    Rầm!

    - Xin lỗi! Cậu không sao chứ?

    Migota bực mình đứng dậy. Mới sáng sớm, tinh thần còn đang phấn chấn, vậy mà...Vốn định cho cái tên "phá hoại" một trận, nhưng vừa ngẩng mặt lên thì Migota lập tức im tịt.

    Một chàng trai kì lạ với chiếc áo vàng cam cùng mái tóc màu nâu nhạt đang nhìn chằm chằm vào cậu (từ phía xa theo cảm nhận của cậu) Một cô gái với nước da trắng hồng đang mở to đôi mắt nhìn cậu. Mái tóc đen buông xõa càng làm nổi bật thêm nét dịu dàng và nữ tính thể hiện trong giọng nói. Migota lắp bắp

    - Tôi...tôi không sao!

    - Có thật vậy không? - Cô gái sốt sắng hỏi han - Cậu nhìn nóng quá. Mặt đỏ hết lên rồi!

    Trước cái nhìn đầy quan tâm ấy, Migota còn không nhận thức được là mặt mình đang nóng dần lên. Mà cũng phải thôi! Từ trước tới giờ ngoại trừ mẹ ra, đối với con gái cậu đặc biệt tránh tiếp xúc. Cậu ấp úng trả lời:

    - Tôi thật sự không sao! Cảm ơn bạn quan tâm. Mà...bạn cũng không sao chứ?

    - Thế nào mà sao được! - Chàng trai từ phía xa cất giọng châm chọc - Chỉ sợ là hồn đã lên chín tầng mây rồi!

    - Thôi nào! - Cô gái quay về phía cậu mỉm cười - Tôi cũng không có vấn đề gì, chỉ tại tôi không nhìn đường.

    Migota tìm cách đánh bài chuồn. Nếu còn ở đây thêm một lúc chắc mặt cậu có thể dùng làm vỉ nướng thịt quá.

    - Vậy tôi đi trước nha!

    - A, phải! - Cô gái gật đầu.

    Vừa quay người định bước đi, âm thanh trong trẻo bỗng cất lên

    - Mà khoan đã! Trông cậu nhìn quen thật! - Cô gái tỏ vẻ trầm tư - Cậu có phải là Takahashi Migota phải không?

    - Ơ? - Migota giật mình quay lại. Ai mà có thể đọc đầy đủ cả tên lẫn họ của cậu ra vậy chứ?

    - Tôi là Tayoshi Miya! Hân hạnh được gặp cậu! - Miya tươi cười rồi chỉ vào người bên cạnh mình - Đây là Keidono Tochi, là học sinh giỏi nhất nhì trong lớp ta! Chắc cậu có nghe tên?

    - Keidono Tochi? - Migota mơ hồ suy nghĩ - Có phải là lớp trưởng Tayoshi và lớp phó học tập Keidono không? Tôi cũng có nghe qua. Hai người luôn tranh giành nhau từng điểm một trên bảng xếp hạng trường phải không?

    Miya mỉm cười nhẹ nhàng

    - À, đó không hẳn là cạnh tranh. Tôi và cậu ấy chỉ cùng trao đổi và học hỏi kiến thức từ đối phương thôi. Hơn nữa ngoài hai chúng tôi thì cũng còn rất nhiều nhân tài khác mà.

    "Nhóm thiên tài à?" Migota nghĩ thầm. Trong lớp cậu, nhân tài đầy rẫy. Nhóm bạn cậu chia họ làm nhiều loại. Một là, những kẻ thông minh nhưng không bao giờ thể hiện ra ngoài. Điển hình nhất là Tsuyosa Saitou, giờ học thì im lặng mà điểm thi cao chót vót. Hai là, những người không bao giờ học mà vẫn cao điểm. Đại diện thì có Asuka Hitori, một tiểu thư đài các ít khi có mặt đầy đủ trong lớp, nhưng ít ai có được điểm số như cô ta. Ba là, những kẻ biết gì thì bộc lộ hết ra ngoài. Loại này thì nhiều vô kể, nhưng cậu chẳng thể có ấn tượng với ai. Bốn là, nhóm mà "không ai nên mơ tưởng tới", còn gọi là "nhóm thiên tài", vừa thông minh chăm học lại không khoe khoang bao giờ. Tayoshi Miya và Keidono Tochi chính là tiêu biểu cho nhóm đó.

    - Này bạn Takahashi! - Tiếng nói của Miya kéo cậu về thực tại - Bạn có muốn đi cùng chúng tôi tới hội chợ không?

    - Hội chợ sao?

    - Phải! Nó chỉ kéo dài có ba ngày thôi. Hôm nay mới là ngày đầu tiên, chắc hẳn có nhiều thứ hay ho để xem lắm - Miya tươi cười - Sao chúng ta không cùng tới đó nhỉ? Cậu không ngại chứ?

    Cô quay sang nhìn người bên cạnh mình. Cậu ta chẳng nói gì, chỉ gật đầu.

    Hội chợ? Bản thân cậu hiểu rất rõ rằng mình đang muốn tới đó lắm lắm, nhưng liệu đi cùng một cô gái như vậy, có an toàn không nhỉ?

    Trước ánh mắt to tròn đang nhìn cậu vẻ mong đợi, Migota tặc lưỡi gật đầu. Cô ấy chẳng thể nhìn thấu mình, đi một chút chắc cũng không vấn đề gì.

    Vậy là vài phút sau, Migota cùng hai người mới gặp đã có mặt tại hội chợ. Thật náo nhiệt! Khắp nơi mọi người vui vẻ cười nói, trẻ con thì níu tay áo ba mẹ đòi mua quà, đòi đi chơi. Tâm trạng lo lắng của cậu ngay lập tức bị che khuất bởi không khí này. Suýt chút nữa cậu đã bỏ qua nơi này chỉ vì sự ngượng ngùng khi gặp một cô gái.

    - Các cậu có khát không?

    Miya hỏi sau khi họ đã đi xem được một nửa hội chợ. Migota vội gật đầu, cổ họng cậu đang kêu gào thảm thiết kìa! Tochi cũng có ý kiến gì.

    - Vậy chờ mình ở đây nhé!

    Miya mỉm cười chạy đi. Chỉ năm phút sau đã thấy cô ấy quay lại, trên tay là ba lon nước mát lạnh. Migota vội vã cảm ơn rồi cầm lấy, tu nước ừng ực. Tochi cũng nhận nhưng không uống.

    Khuôn mặt Miya từ lúc trở về bỗng trở nên lo lắng. Hai cánh tay của cô buông thõng xuống, còn đôi môi cũng chẳng buồn nhấc lên trả lời nữa.

    - Cậu thấy chuyện gì không hay à?

    Miya gật đầu

    - Uhm! Mình cảm thấy lạ lắm, cảm giác như cơ thể không còn chút sức lực. Lúc nãy khi đi mua nước, mình thấy mọi người ở bên kia chạy đi toán loạn. Không biết có chuyện gì xảy ra không nữa...

    Tiếng nói của cô bỗng bị xen ngang bởi tiếng hét

    - Đuổi theo cô ta mau!

    Đám lâu la chạy trên đường, cùng với tên chỉ huy la hét ầm ĩ. Chỉ thấy bóng một cô gái ở sau lướt nhanh qua các gian hàng. Đám lâu la ra sức đuổi theo, cô gái càng ra sức chạy. Tên cầm đầu dường như không thế kiên nhẫn được nữa, hắn hô hoán khắp nơi. Lũ lâu la vừa đi vừa đe dọa mọi người khiến cho hội chợ trong chốc lát trở nên vắng tanh.

    Cô gái đó gần như đã kiệt sức. Trên người cô ấy toàn là những vết thương, có những vết còn rướm máu. Khuôn mặt đó tái nhợt, nhưng rất sáng và vẫn có nét dễ thương, đủ để người ta nhận ra rằng một cô bé mới khoảng 13 – 14 tuổi.

    Cô bé chỉ chăm chăm chạy, không còn sức để ý mình đang đi đâu nữa. Cho tới khi cô va vào người của Miya rồi ngã phịch xuống đất. Miya vừa nhìn thấy thì khuôn mặt tái nhợt, vội vã đỡ cô dậy

    - Xin hãy...nhanh...chóng...rời...khỏi đây! - Giọng của cô bé yếu ớt vang lên. Nhưng may mà nơi đó bây giờ đã trong tình trạng "vắng như chùa bà đanh" nên cũng đủ để nghe rõ những gì cô đang cố nói.

    - Em phải đến bệnh viện thôi! - Miya nói vậy trong khi đỡ cô bé. Nhưng cô bé giãy giụa tỏ ý không chịu. Càng giãy giụa vết thương càng chảy nhiều máu hơn, mặc dù cô bé không tỏ vẻ đau đớn nhưng khuôn mặt của thì càng ngày càng nhợt nhạt.

    - Làm ơn...nhanh chóng… rời...khỏi đây! - Cô bé cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng của mình để nói nhanh - Nơi đây...rất...rất nguy hiểm!

    Giọng nói của cô bé yếu dần, rồi tan nhanh vào trong không khí.

    - Tochi! Mau đưa cô bé đến bệnh viện! - Miya hoảng hốt nói - Tớ lo con bé không thể chịu được!

    - Mau đưa con bé đó cho ta!

    Giọng nói đùng đục vang lên. Chính là tên cầm đầu và đám lâu la lúc nãy.

    - Ngươi....Ngươi là kẻ đã làm cho cô bé ra nông nỗi này phải không! - Miya gằn giọng nói khiến Tochi ở bên cạnh biến sắc. Cậu biết cô ấy đang tức giận đến cực điểm.

    - Ai bảo con bé đó giấu tung tích của bọn chiến binh đó chứ! Nó thật đáng đời! - Hắn cười vang với bọn lâu la. Cái chất giọng đùng đục khiến người nghe không chỉ thấy đau đầu mà còn khiến cơ thể không còn chút sức lực

    - Ngươi! Sao ngươi có thể làm vậy với một đứa trẻ chứ! - Migota cũng tiếp lời - Không chút mặc cảm xót thương nào!Ngươi không phải là người!

    - Tất nhiên! Sao ngươi có thể so sánh ta với lũ người không chút sức mạnh như các ngươi chứ! Monsuta, tấn công bọn chúng và bắt con nhỏ kia lại!

    Hắn vừa dứt lời thì lũ lâu la lập tức bao vây họ. Một lũ lâu la kì lạ. Khi Migota vừa vung tay tấn công, chúng lập tức tan biến ra thành nước. Rồi từ những vũng nước đó lại hình thành qủy mới. Cứ đánh như vậy thì đến bao giờ mới giải quyết xong?

    - Tochi! Lập tức đi ngay! Đưa cô bé đó vào bệnh viện! - Miya chỉ tay về đường ra cổng

    Tochi nhìn lại cô bé ở trong tay mình. Vết thương nặng như vậy, nếu không mau chóng chữa trị e rằng tính mạng của cô sẽ không giữ nổi.

    Nhưng còn bạn bè...Cậu không thể đi mà bỏ mặc lại họ...

    - Đi mau lên! - Miya liền giục

    Mím chặt môi, Tochi bế xốc cô bé dậy. Trong những lúc như thế này, Miya trở nên cương quyết hơn bao giờ hết. Tochi biết cô không bao giờ quyết định sai lầm. Cậu liều mình chống cự với bọn chúng rồi ôm cô bé đó chạy ra ngoài.

    Nhưng mới được hai bước chân, cậu bất chợt dừng lại. Có thứ gì đó đang cựa quậy trong lòng cậu.

    Cô bé mở mắt.

    Mặc dù sắc mặt nhợt nhạt, nhưng cứ xem cái ánh mắt mà cô nhìn bọn quỷ kia đã cho thấy cô bé này chắc chắn không tầm thường.

    - Này anh - Cô bé nhẹ nhàng lên tiếng - Thả tôi xuống!

    - Em điên chắc? - Tochi trầm giọng - Em bị thương như vậy còn muốn đi đâu?

    - Anh mới điên! Cả hai người kia cũng điên luôn rồi! Không phải tôi đã nói là chạy đi sao? - Cô bé cau mày nhìn cậu

    - Họ đang cố bảo vệ em mà!

    - Ai nhờ? Bản thân mình còn lo chưa xong đã tính đến việc ra tay bảo vệ người khác! - Cô bé nhìn cậu coi thường - Bây giờ thả tôi xuống!

    - Em! - Tochi không còn giữ được sự bình tĩnh. Bạn bè cậu đang lao vào nguy hiểm, và kẻ được cứu lại coi tính mạng của họ chỉ là hành động của kẻ ngu ngốc thôi sao! - Không phải em cũng như vậy sao? Bản thân em đang như thế nào mà còn nói cứng!

    Đôi mắt của cô bé bỗng rơi vào mông lung, cô quay mặt đi, tránh nhìn vào ánh mắt Tochi. Cậu cũng im lặng. Nhưng rồi khi hai người cùng nhận ra trận chiến chưa kết thúc, họ lại một lần nữa bị bao vây.

    - Không thả tôi xuống thật? - Cô bé cất giọng. Nhỏ nhẹ hơn lúc trước.

    - Không! Anh đã hứa đưa em đến bệnh viện!

    - Vậy thiệt anh thôi!

    Trong khi Tochi đang cố giải đáp câu nói đó, cô bé đã đưa tay ra phía trước.

    Băng nghe lời nói từ ta.

    Tuyết theo sự điều khiển của ta.

    Tuyết Vũ!


    Muôn nghìn bông tuyết xuất hiện trên bầu trời giữa các tia nắng. Tất cả ngưng tụ lại trên đôi tay của cô bé. Rồi hàng ngàn bông tuyết ấy trở thành hàng ngàn phi tiêu bay lượn, bay thẳng đến chỗ của lũ lâu la. Cả đám đông trong phút chốc biến mất hết.

    Băng Cầu!

    Tuyết trên bàn tay cô bé bỗng chốc đông lại, tạo thành một quả cầu lớn. Cô bé xoay xoay quả cầu trên đầu ngón tay, rồi ném thẳng về phía tên cầm đầu.

    Hắn bị đánh trúng. Nhưng sức của cô bé quá yếu, một chiêu như vậy chỉ đủ để khiến hắn lieu xiêu. Nhân cơ hội, Miya bồi cho một cái đá nữa khiến hắn hoàn toàn mất thăng bằng ngã oạch xuống đất.

    - Chạy! Mau!

    Miya vừa ra hiệu, cả ba cùng lao về phía cổng.

    Ở xa, những đám mây đen đang dần kéo đến, thế chỗ những tia nắng vàng. Trời bỗng chốc trở nên âm u kì lạ…


    Last edited by IceBunny on Wed 16 May 2012, 20:15; edited 2 times in total

    IceBunny
    Member


    Posts : 8
    Join date : 2011-02-04
    Birthday : 1996-12-12
    Age : 19
    Location : Hà Nội
    Points : 106900

    Re: Kage sentai Warrior - Fiction

    Post by IceBunny on Wed 29 Jun 2011, 21:21

    Trước khi vào chap 2, có một phần lưu ý nho nhỏ:

    - Trong tiếng Nhật, có 2 cách viết tên: tên-họ và họ-tên. Ở đây, Bunny sử dụng cách viết cũ, viết họ trước tên sau, giống như cách đặt tên của Việt Nam mình.

    - Đối với những người mới gặp, hoặc với những người muốn tỏ lòng kính trọng, người Nhật không gọi tên mà sử dụng họ. Nhưng khi gặp những người đã quen, thân thiết (bạn bè) thì lại gọi bằng tên thật.

    Nhưng với những người chỉ có tên không có họ, hoặc ngược lại, thì thật sự không còn cách gọi khác nữa Ấm quá!

    Đã để các bạn phải chờ lâu, chap 2 đây rồi ^^

    Chương 2: Câu chuyện của cô bé kì lạ

    Ở một nơi âm u phía cuối trời

    Ánh lửa đỏ chập chờn, chập chờn, rồi tắt hẳn. Thay vào đó, một ngọn lửa xanh bùng lên từ đống tro tàn, báo hiệu thời khắc của Quỷ Vương đang đến gần

    Kurai đứng trên nơi cao nhất của căn phòng. Đôi mắt của hắn vốn đã u ám lại càng trở nên tàn độc hơn khi nhìn xuống tên Joshi quỳ dưới chân mình

    - Thế nào? – Hắn chầm chậm cất giọng – “Một con bé 14 tuổi yếu đuối, bắt nó chỉ dễ như trở bàn tay”, chính ngươi đã nói thế, phải không Yatanaka?

    Yatanaka run rẩy

    - Vâng…thưa…thưa Quỷ Vương…

    - Vậy thì con bé đó đâu, hả? – Kurai đột nhiên gằn giọng khiến cả người hắn co rúm lại – Ngươi có biết không hoàn thành được lời hứa của mình thì sẽ phải chịu kết cục thế nào không?

    - Xin Quỷ Vương thứ tội…

    Khi Kurai vừa định ra hiệu cho lũ Monsuta giải tên vô dụng đi, như chợt nhớ ra điều gì, hắn vội nói

    - Nhưng thưa Quỷ Vương, thần đã tìm ra bọn chiến binh…

    Hắn còn chưa dứt lời, một chiếc đầu lâu trên người Kurai đã mở mắt. Nó kéo dài thân ra, vươn tới chỗ Yatanaka rồi hát lên vài câu ma quái. Tên quỷ biết rằng lúc này tốt nhất là nên câm miệng lại.

    - Bọn chiến binh? – Kurai gầm gừ - Không phải bọn chúng chết hết rồi sao!

    Kanashi đứng im lặng hồi lâu, giờ mới cất tiếng

    - Không phải là tất cả, Quỷ Vương. Lời tiên tri đã nói rằng, viên ngọc trắng, thứ có liên hệ mật thiết đến Ngài, chính là sự hồi sinh của các chiến binh. Ngay sau khi Quỷ Vương trở lại, viên ngọc sẽ thức tỉnh và tìm kiếm những anh hùng mới.

    Giọng Kanashi vang lên nhẹ nhàng như tiếng gió thổi, nhưng lại vô tình gieo vào lòng của tất cả một nỗi sợ hãi vô hình

    - Yatanaka! Đây là cơ hội cuối của ngươi! Bằng mọi giá phải đưa được con bé đó về đây. Bằng không, lập tức trừ khử nó!

    - Tuân lệnh!

    Hắn vội chớp lấy cơ hội sống duy nhất rồi nhanh chóng biến mất sau một làn khói đen mịt mù…

    *********************

    Mưa…

    Sấm không ngừng kêu gào trong không trung, khi những đám mây đen kịt bao lấy bầu trời…

    Mưa…

    Gió lướt qua lạnh lùng, như gào thét, như điên cuồng…

    Mưa…

    Khắp nơi ướt đẫm, mịt mù trong hơi nước…

    Máu…

    Máu, hòa vào với nước mưa lạnh buốt…

    Trên người cô chỉ toàn là màu đỏ của máu…

    Đôi mắt cô nhạt nhòa…

    Lạnh quá…

    Tại sao lại lạnh thế?

    Thân thể trong tay cô bây giờ lạnh ngắt…

    - Em…Này em. Em không sao chứ?

    Đôi mắt bất chợt mở ra. Dường như nơi đó vẫn còn lưu lại, sự đau đớn và nuối tiếc

    - Em gặp ác mộng à?

    Miya hỏi, khuôn mặt lộ rõ sự quan tâm lo lắng. Bàn tay cô nhẹ nhàng đặt lên trán cô bé ấy, ngón tay gạt đi vài lọn tóc vương trong đôi mắt

    - Đây là đâu?

    Cô bé hỏi khi xoay người tránh cái nhìn của Miya. Bàn tay xanh xao khẽ đưa lên che khuất khuôn mặt.

    - Bệnh viện đó, cô nhóc

    Không biết từ lúc nào, Tochi đã đứng ở trước cửa. Cậu bước đến cạnh cô bé với ánh nhìn cẩn trọng và có phần dò xét

    - Đừng gọi tôi là cô nhóc. – Cô bé trở lại chất giọng lạnh lùng của mình – Tôi không phải là một con bé. Tôi là một chiến binh!

    - Em bé như vậy mà là chiến binh gì chứ? Tên em là gì?

    Miya hỏi, cố tỏ ra thật thân thiện. Nhưng đáp lại cô chỉ là câu trả lời cụt lủn

    - Yuki.

    - Tuyết…à?

    Miya nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, trong khi đôi tay cô luồn vào mái tóc đen tuyền

    Bỗng nhiên im lặng. Không khí tưởng như lắng đọng, cho đến khi Migota bất chợt đi vào khiến tất cả mọi người đều giật mình.

    - Nhóc, em tỉnh từ lúc nào vậy? Em có biết là em làm bọn anh sợ thế nào không!

    - Đừng gọi tôi là nhóc, đồ ngốc! – Cô bé đáp không khoan nhượng

    - Cô bé tên là Yuki, bạn Takahashi – Miya nhẹ nhàng đáp

    - Sao chỉ có mỗi tên thôi? Còn họ của em? Mà ba mẹ đâu lại để cho em nguy hiểm như vậy chứ?

    Cả ba người đều đồng thời quay lại nhìn khiến cô bé bất chợt bối rối. Nhưng chỉ trong phút chốc, đôi mắt cô lại trở nên cô độc, giọng nói nhẹ như tan vào không khí

    - Tôi không có ba mẹ. Tôi cũng không có họ. Yuki, chỉ đơn giản là Yuki thôi. Cũng giống tuyết – Cô bé nhìn ra phía cửa sổ - khi nào nắng lên thì sẽ biến mất, và chẳng còn ai biết rằng đã có tuyết, hay tuyết đã tan đi từ lúc nào

    Cô bé bỗng nở một nụ cười buồn, khiến trái tim Tochi tưởng như siết lại

    - Em nói gở gì thế? – Migota xoa xoa đầu cô bé – Em còn bé lắm!

    - Bé gì chứ! – Yuki tức giận gạt tay cậu – Tôi đã nói rồi, đừng gọi tôi là nhóc! Tôi đã 414 tuổi rồi!

    - Ế?

    Migota há hốc cả miệng, Tochi tròn mắt vì ngạc nhiên, chỉ có Miya bình tĩnh trả lời

    - Yuki, đừng đùa chứ. Em nhìn cùng lắm mới chỉ 14 thôi, làm sao già hơn 400 tuổi được.

    - Tôi nói, mấy cậu cũng không tin đâu. Mà thôi, hôm nay đã gặp, lại được giúp đỡ, coi như tôi nợ mấy người. Sau này nếu có gặp, nhất định tôi sẽ không quên.

    Yuki nói rồi nhẹ nhàng gỡ bỏ những dây dợ lằng nhằng trên người mình.

    Khi cô bé chuẩn bị bước ra khỏi phòng bệnh thì chiếc vòng bạc trên tay cô bỗng phát ra ánh sáng rạng ngời.

    Không chỉ ba người họ, mà chính Yuki cũng ngạc nhiên không kém. Cô lắc lắc chiếc vòng

    - Mấy người này sao? Mi chắc chứ?

    Chiếc vòng lại càng tỏa ra ánh sáng chói lòa hơn

    - Có chuyện gì vậy? – Migota tò mò

    Yuki thận trọng nhìn lại cả ba người, rồi, khẽ thở dài

    - Những tưởng sẽ chỉ có một mình, thật không thể ngờ…

    Ngay khi họ còn thắc mắc, cô đã bước tới trước ba người. Yuki nhẹ nhàng đưa hai tay lên khuôn mặt, tạo thành một hình chữ thập, miệng lẩm bẩm những từ kì lạ

    Vị thần canh giữ không gian và thời gian, xin Ngài hãy mở cánh cửa để chào đón những chiến binh

    Cô vừa dứt lời, không biết từ đâu, những bông tuyết đã kéo đến, vây kín cả bốn con người. Sức mạnh đó tạo thành một lỗ hổng lớn trong bệnh viện, đem theo tất cả mọi người biến mất…

    ********************

    Sau một cú tiếp đất không mấy nhẹ nhàng, Tochi mở mắt. Vừa nhìn thấy Miya và Migota, cậu vừa mừng vừa lo, không biết chuyện gì vừa xảy ra đối với họ. Cậu đỡ Miya dậy và đưa tay kéo Migota rời mặt đất.

    - Hai người không sao chứ?

    - Ngoại trừ việc hơi ê ẩm và cái mặt bị trầy xước một chút thì không sao cả. – Migota đáp trong khi phủi bụi trên người mình

    - Nhưng mà…Chúng ta đang ở đâu vậy?

    Nghe Miya nói, hai người mới để ý nơi mình đang đứng. Đó là một cái hang khá to, khắp nơi được phủ bằng một màu trong suốt. Giữa phòng, một bộ bàn ghế làm bằng băng để cạnh một đống gỗ đã vỡ mất một nửa. Ngay trước mặt họ, một cái bia bắn treo ngay trên chiếc cột nhà to đùng và một cây chiếc hộp lớn đang nằm lơ lửng trong không trung.

    - Đây là nơi nào vậy? Có phải chúng ta đã bị bắt cóc không?

    - Bắt cóc? Cậu áo đỏ này có trí tưởng tượng phong phú thật.

    Yuki bước ra từ một căn phòng, trên tay mang một khay trà. Vừa thấy cô, cả ba đều tỏ vẻ đề phòng.

    Yuki nhẹ nhàng đặt khay trà lên bàn. Cô bình thản nói

    - Mời ngồi.

    Lời nói như gió thoảng nhưng lại tưởng như có sức mạnh vô hình đẩy ba người vô thức ngồi xuống. Hơi lạnh từ bộ bàn ghế khiến họ khẽ rùng mình, nhưng bây giờ chẳng ai còn có tâm trí để ý tới chuyện đó nữa.

    - Vì không có thời gian nên tôi sẽ vào thẳng vấn đề. – Yuki đặt tách trà trước mặt ba người– Tôi muốn cả ba người theo tôi làm chiến binh!

    - Chiến binh? Cô bé nói cái gì chứ? – Migota dường như muốn nhảy cả ra khỏi bàn, may mà Miya kịp đưa tay kéo cậu lại

    - Thực ra chuyện là như thế nào, Yuki? Em có thể nói rõ mọi chuyện được không? – Miya cất giọng bình thản, mặc dù trái tim của cô đang đập dữ dội

    Yuki nhìn cả ba người, bỗng nhiên trở nên trầm mặc. Cô nhẹ nhàng để tách trà xuống, trầm giọng nói

    - Được rồi, tôi nghĩ mình cũng nên nói cho mấy người biết. Tôi chỉ hi vọng các bạn sau khi nghe xong sẽ không có ý đinh bỏ chạy. Bởi vì, - Ánh mắt cô sắc lạnh – dù có muốn cũng không thể tìm được lối ra ở đây đâu!

    Sau lời cảnh báo, nhìn thấy biểu hiện trên khuôn mặt ba người, Yuki tỏ ý hài lòng. Cô bắt đầu nhẹ giọng kể.

    Câu chuyện đã từ rất lâu rồi…

    Bốn trăm năm trước, khi chiến tranh nổ ra, ngoài những người bỏ mạng trên sa trường, nhưng cũng có rất nhiều người mất tích một cách bí ẩn. Do lúc đó, tình hình chiến tranh đang căng thẳng dữ dội, quan viên và triều đình, dù thấy rõ cảnh tượng đó, vẫn “mắt mù tai điếc”. Bởi vậy, có nhiều kẻ lợi dụng khe hở này để trả thù riêng, không biết đã đẩy biết bao người vào chỗ chết oan, linh hồn không thể siêu thoát.

    Những linh hồn vật vờ dưới Âm phủ, không có ma chay, không có chôn cất đàng hoàng, suốt đời phải chịu tiếng nhơ không thể rửa sạch, vì vậy không có cách nào qua được sông để được siêu sinh. Trong lúc đó, linh hồn của bọn ma quỷ phải chịu hình phạt đày đọa dưới Âm phủ, lại đang tìm một chủ thể mới để mong được giải thoát. Và thể là chúng gặp nhau, tạo thành loài quỷ mang đầy tội lỗi và căm hận. Chúng tự xây dựng một địa ngục mới để sinh sống, nuôi ý định báo thù con người dưới danh nghĩa “Thanh tẩy dục vọng của nhân gian”.

    Kẻ đứng đầu bọn chúng chính là Quỷ Vương Kurai

    Chiến tranh giữa con người vừa chấm dứt thì chiến tranh với quỷ lại nổ ra. Bọn chúng đã tận dụng thời gian chiêu mộ linh hồn mới và nhằm lúc con người vừa mới khôi phục lại để tấn công.

    Đó là thời khắc mà các chiến binh xuất hiện.

    Các chiến binh – Kage sentai Warrior - những người con, người kế thừa của các gia tộc lớn, các võ tướng, vốn anh dũng thiện chiến. Họ sử dụng những sức mạnh từ thiên nhiên, những câu chú cổ và cả vũ khí để đánh đuổi bọn Quỷ Địa Ngục. Sau khi bị đánh bại, linh hồn quỷ sẽ vĩnh viễn biến mất, còn linh hồn của người sẽ được siêu thoát. Các chiến binh cho rằng đó cũng là một cách để giúp những người vô tội được ra đi thanh thản.

    Mọi chuyện đáng lẽ sẽ cứ như vậy, nếu không có một ngày…

    Đó là khi trận quyết chiến với Kurai xảy ra. Các chiến binh vừa nhanh chóng di tản dân làng, vừa phải chiến đấu với Quỷ Vương. Một trận chiến ác liệt diễn ra suốt 3 ngày 3 đêm. Nhân một phút sơ hở, Kurai đã đánh thẳng vào điểm yếu trong Trận đồ của các chiến binh. Trận đồ bị vỡ đã khiến cho các chiến binh phải trả giá bằng tính mạng, thế nhưng, may mắn sao, sức mạnh dồn nén trong đó cũng làm cho Kurai bị phong ấn vĩnh viễn.

    Hay đáng lẽ ra là phải như thế…

    - Giờ đây, hắn đã quay trở lại. Nhiều thù hận hơn, và nhiều sức mạnh hơn nữa. Tôi có thể cảm nhận được điều đó! – Yuki đan chặt hai bàn tay phút chốc đã trở nên trắng bệch – Bởi vậy, tôi muốn ba người hãy trở thành chiến binh, đứng lên chống lại hắn trước khi thế giới này sụp đổ

    - Mình cũng đã hiểu được kha khá rồi. – Migota gật gù – Nhưng Yuki à… Không phải em nói trận chiến đó đã xảy ra 400 năm trước sao? Làm thế nào em có thể…

    - Tôi? – Yuki cười mỉa mai - Thực ra phải cảm ơn con rùa già Chisiki đó. Tôi vẫn còn nhớ…

    Hãy mở mắt ra mà xem, tất cả bọn chiến binh đều đã chết hết rồi! Dù cho Đại Vương có bị phong ấn thì sẽ đến một ngày Ngài hồi sinh. Còn các người… - Hắn đá đá vào một thi thể trên mặt đất – Thì không có cửa đâu

    Ngươi tránh xa anh ấy ra! – Chiếc côn bạc vung lên trong không khí, lao như bay về phía đối thủ. Chisiki vì quá bất ngờ nên bị đánh bật ra xa.

    Nhưng chỉ trong phút chốc, hắn cười khinh miệt rồi vung tay một cái, màn đêm lao tới như cấu xé, khiến cho chiếc côn gãy làm hai.

    Ta quên mất ngươi, ngươi chính là chìa khóa cho lần này mà, “con chim trong lồng kính”. Ta cũng sẽ thưởng cho ngươi chứ nhỉ? À, phải rồi, ngươi rất muốn lớn mau đúng không, vậy ta sẽ khiến ngươi mãi mãi không thể lớn được, phải day dứt ăn năn cả đời trong hình hài này.

    Nói rồi hắn nhẩm một câu bùa chú ma quái, phóng thẳng về phía đối phương.


    - …đó là lí do – Yuki kéo tay áo lên, để lộ một vết bớt đen hình tam giác ma thuật ấn định trên cánh tay – Hắn đã niệm câu chú “Trẻ mãi không già” khiến ta mãi mãi là một cô nhóc 14 tuổi. Nhưng hắn không biết, khi hắn sắp biến mất, ta đã ếm lời bùa lên Kurai để nối một sợi chỉ sinh mạng giữa chúng ta. Khi Kurai bị phong ấn ta cũng chìm vào giấc ngủ vô tận. Nhưng một khi hắn tỉnh lại, ta sẽ là người biết đầu tiên.

    - Ra là vậy. – Miya nhìn cô bé này, trong lòng không khỏi thương cảm. Một đứa trẻ, mười bốn tuổi, đã phải chịu bao nhiêu đau đớn, tự ràng buộc mình với cái chết để tiêu diệt một con quỷ. Thật sự… - Vậy phải làm gì để giúp được em đây?

    - Tôi rất muốn ngay lập tức tự sát để tiêu diệt hắn, nhưng hắn không phải chỉ có một mình! Hắn chết thì sẽ có những con quỷ mới, những Kurai mới hình thành. Bởi vậy, tôi muốn ba người giúp đỡ, trở thành những chiến binh, tiêu diệt tận gốc bọn Quỷ Địa Ngục này.

    - Mình đây rất sẵn lòng!

    Migota lập tức đáp lại khiến hai người kia bất ngờ. Tochi nhìn cậu

    - Việc này không phải trò chơi đâu, Takahashi. Liên quan tới tính mạng đấy! Cậu sao có thể trả lời nhanh như vậy được!

    - Nhưng mà…hãy nhìn Yuki đi. Cô ấy đã làm chiến binh từ khi 14 tuổi. Dù chịu đựng đau đớn cô ấy vẫn kiên cường đứng dậy mong muốn đấu tranh. Tớ 18 mà chịu thua một cô bé như vậy sao! Hơn nữa cô ấy chọn chúng ta, cũng có nghĩa tin tưởng chúng ta mà! Nếu cô ấy đã nhờ, sao chúng ta không giúp một tay?

    - Takahashi nói đúng đấy. Nếu giúp được, tớ nhất định tham gia – Miya nghiêng đầu nhìn Tochi – Cậu thì sao, Tochi?

    - Cô ấy từng cứu mạng chúng ta. – Tochi đáp – Tớ không thể từ chối

    Yuki nhìn cả ba người. Ba con người bình thường nhưng lại có lòng quả cảm như vậy, thật sự hiếm có. Xem ra chiếc vòng đã không chọn nhầm người, cô thầm nghĩ.

    - Tới đây. – Cô gọi

    Yuki bước tới một chiếc quan tài băng lớn, nằm yên vị trong góc. Khi cô đặt tay lên, chiếc quan tài bỗng bật nắp. Bên trong, không phải bộ xương đâu, mà là 3 món đồ sáng lấp lánh. Đó là 3 vũ khí kì lạ: cây kiếm chỉ có một bên tay cầm, chiếc trượng có đầu như nụ hoa sắp nở và cây thương thân dài được chạm khắc tinh xảo.

    - Đây là những vũ khí tôi tìm được. Xin lỗi vì chúng trông hơi kì quái, những vũ khí mà các chiến binh trước dùng đều hỏng cả rồi. Đây là những vũ khí chưa được làm hoàn thiện, nhưng tôi tin rằng mấy người sẽ dần biết cách sử dụng chúng. À, đó là, trong trường hợp chúng chấp nhận.

    Họ còn đang há miệng vì ngạc nhiên thì Yuki tiếp lời

    - Chúng sẽ tự chọn chủ nhân cho mình. Khi nào chúng được triệu hồi, mấy người sẽ biết. Còn đây là, tôi cũng không biết các cậu gọi là gì nữa, điện thoại? Nó có thể tự động “lên cấp”, còn đây là WarriDisk giúp biến thân. Lắp vào đằng sau giống như bỏ tiền xu ấy, rồi hô “Warrior! Power up!” là được rồi.

    - Dù 400 tuổi nhưng cô không giống người quá khứ chút nào. – Tochi nhận chiếc điện thoại, không thể che giấu sự ngạc nhiên

    - Đồ biến thân tự lên cấp rồi tự nó bảo tôi như vậy thôi. Nếu không các cậu vẫn có thể sử dụng đồ cổ này với câu chú dài vô tận…

    - Thôi, lấy cái này tốt lắm rồi. – Miya đang định nói gì thì đột nhiên cúi người xuống . Một mũi tên ngay từ ngoài cửa lao thẳng về phía cô rồi dừng lại trên tấm bia

    - Phản ứng nhanh thật! – Migota ngưỡng mộ

    Yuki tiến đến phía bia, xem xét. Nó nằm ngay trên ô 70, rồi nhích dần lên ô 80. Từ đuôi mũi tên, mẩu giấy đính kèm tự động thả xuống: Tọa độ XXX, đường YYY

    - Xin lỗi, nhưng đó chính là tín hiệu về việc có quỷ xuất hiện. Từ sau đừng ai đứng trước cửa nhé. – Yuki lấy ra ba chiếc mặt nạ đen – Xem ra chúng đã xuất hiện rồi. Đeo cái này vào và xuất phát thôi!

    Yuki đưa tay ra trước mặt làm thành dấu chữ thập. Cả ba người nhanh chóng đứng vây quanh cô, chuẩn bị rời khỏi hang.

    Tochi nhìn cô bé, định nói gì nhưng lại thôi. Trong đầu cậu bây giờ là rất nhiều suy nghĩ phức tạp. Một cô bé, tự nói mình 400 tuổi, tự xưng mình là chiến binh, người bình thường chắc sẽ tưởng cô bé có vấn đề về tư duy! Ngay cả cậu cũng không dám tin rằng đó là sự thật. Nhưng khi tận mắt nhìn thấy những bông tuyết, như những ánh sáng kì lạ bay ra từ trên bàn tay ấy, cái cách cô hạ gục tên quỷ thật dễ dàng, và những từ ngữ kì lạ đã dẫn ba người tới đây, cậu dần có lòng tin vào câu chuyện tưởng chừng là chỉ-có-trong-cổ-tích này.

    Và cả đôi mắt vô thần, nụ cười buồn ấy nữa, nó có nghĩa là gì? Tại sao một người mới gặp lại khiến cậu có cảm giác nghẹt thở đến thế?

    Trong khi cậu còn đang mông lung suy nghĩ, lời chú đã vang lên đưa tất cả trở về thực tại

    Vị thần canh giữ không gian và thời gian, xin Ngài hãy mở cánh cửa đưa những chiến binh trở về

    Và, đây rồi, trước mắt, một cảnh tượng hỗn loạn xảy ra ngay trước bệnh viện mà họ đã rời đi trước đó…

    Sponsored content

    Re: Kage sentai Warrior - Fiction

    Post by Sponsored content Today at 13:54


      Current date/time is Sat 10 Dec 2016, 13:54